Chuyển đến nội dung

Lord of the Mysteries · Chương 357

Chương 356: Kẻ Ngoại Lai

23 tháng 12, 2018 · 6 phút đọc · 1.117 từ

Trong sự tĩnh lặng kỳ quái đó, sau khi hồi thần lại, suy nghĩ đầu tiên của là đi cứu người.

Thế nhưng, hai tên lính canh kẹp hắn ở giữa chẳng có phản ứng gì, cứ như thể mọi thứ vừa rồi chỉ là ảo thính của hắn.

— Có người đang kêu cứu ở đó. — Cậu thiếu niên Derrick nhắc nhở hai Kỵ Sĩ Bình Minh.

Người kỵ sĩ cao lớn đi bên trái cậu, mặc bộ giáp toàn thân màu bạc, bình thản đáp: — Đừng mắc lừa.

— Đó chỉ là biểu hiện bình thường của một Người Phi Phàm sắp mất khống chế.

Phải không? Có lẽ anh ta chỉ không muốn bỏ cuộc, không muốn biến thành quái vật vì mất khống chế, nên mới kêu la cầu cứu… Derrick nghĩ thầm, có chút bi ai.

Theo sự thay đổi cảm xúc của hắn, tiếng ồn ào ảo giác trong tai trở nên rõ rệt hơn.

Im lặng đi thêm vài bước, vị Kỵ Sĩ Bình Minh lúc nãy chỉ vào cánh cửa bên trái nói: — Trong thời gian này cậu sẽ ở đây, chúng tôi sẽ mang đồ ăn và dược tề đến đúng giờ.

Vừa nói, hắn vừa lấy ra một cái bình nhỏ màu đen sắt.

Loại bình này được đan từ phần thân cây Cỏ Mặt Đen còn sót lại sau khi chế biến, nguồn lương thực chính của Thành Bạc, trông giống như rơm rạ. Khi gặp chất lỏng, nó sẽ tạo ra một lớp màng mỏng, từ đó đạt được hiệu quả chống thấm và bịt kín.

Derrick nhận lấy chai dược tề, uống ứng ực một hơi, chỉ cảm thấy một luồng mát lạnh trượt qua thực quản, đi vào dạ dày.

Cả người hắn nhanh chóng trở nên trầm tĩnh, cảnh vật đung đưa trước mắt trở lại bình thường, ảo thính bên tai dần suy yếu.

Choang!

Trong tiếng cửa sắt đóng lại và khóa chặt, Derrick bước vào căn phòng của riêng mình.

Điều đầu tiên hắn nhìn thấy là một ngọn nến đung đưa tỏa ra ánh sáng vàng lờ mờ, kế đến mới nhận rõ được giường thấp, ghế và bàn vuông.

Ngoài ra chẳng còn vật gì khác, nhưng bốn bức tường xung quanh, bao gồm cả cánh cửa, đều được vẽ khắc những ký hiệu và dấu ấn phức tạp và thần bí, chúng dường như tạo thành một phong ấn hoàn chỉnh.

Cảm xúc của Derrick cũng bị dược tề đè nén, hắn không một chút tò mò ngồi xuống, nằm lên giường.

Không biết đã bao lâu, hắn đột nhiên nghe thấy tiếng đập cửa ầm ầm, nhưng không phải từ bên ngoài phòng hắn, mà là từ phòng bên cạnh.

Derrick trở mình ngồi dậy, lắng nghe cẩn thận, trong tiếng va chạm hắn nghe thấy tiếng nức nở rên rỉ chói tai và thê thảm.

Lông tơ hắn đột nhiên dựng đứng, cả người đứng bật dậy, bày ra tư thế vô cùng phòng thủ.

Ngay lúc đó, tiếng ầm ầm lan đến bức tường kim loại ngăn cách hai căn phòng, đập ra từng vết lồi lõm từ từ lõm xuống.

Derrick đang định cầu nguyện Thánh Quang, trước mắt bỗng sáng lên, không gian hắn đang ở dường như bị dời toàn bộ ra bên ngoài, lại đúng lúc có tia chớp lóe lên.

Tiếng đập tường bên cạnh biến mất ngay lập tức, đáy tháp tròn khôi phục lại sự yên tĩnh.

Đây không phải là sự yên tĩnh tuyệt đối, mà là sự yên tĩnh mà tiếng bước chân nhẹ nhàng cũng có thể vọng xa, vang vọng thật lâu.

Derrick đang đoán Người Phi Phàm bên cạnh đã gặp chuyện gì, thì bức tường kim loại bên kia lại bị gõ lên.

Cốc cốc cốc!

Nơi đó dường như có người cong ngón tay, nhẹ nhàng gõ.

— Ai? — Derrick cao giọng, hơi kinh hãi hỏi.

Tiếng gõ lập tức dừng lại, cách vài giây, một giọng nói trầm nhưng khá già nua lập lờ truyền tới: — Thì ra là một tiểu gia hỏa tuổi còn nhỏ.

— Ông là? — Derrick thấy đối phương có thể giao tiếp lý trí, bèn áp sát tường, dán tai vào lớp kim loại lạnh lẽo.

Giọng nói già nua khà khà cười: — Người bên cạnh cậu mấy lần suýt mất khống chế, hôm nay cuối cùng cũng không cứu vãn được.

— Ông ta mất khống chế hoàn toàn rồi? Derrick cách tường kim loại hỏi: — Vậy bây giờ ông ta biến thành quái vật rồi?

— Không, không phải quái vật, là xác chết, hắn đã bị món đồ phong ấn ở đây giải quyết rồi. — Giọng nói già nua thở dài. — Tôi ở đây đã bốn mươi hai năm, ừm, mấy tên lính gác nói với tôi vậy, đã thấy quá nhiều chuyện tương tự.

Derrick khá ngạc nhiên hỏi ngược lại: — Ông ở đây đã bốn mươi hai năm?

Bình thường mà nói, mất khống chế có thể chia thành ba giai đoạn. Một là xuất hiện dấu hiệu, như ảo thính và ảo thị. Hai là thân thể và tinh thần đã có chút không khống chế được, thỉnh thoảng sẽ biểu hiện ra trạng thái đáng sợ hoặc quái dị. Ba là triệt để sụp đổ, thoái hóa thành quái vật đáng sợ.

Trong đó, từ giai đoạn hai đến giai đoạn ba khá nhanh, có khi vừa phát hiện, sẽ chứng kiến một Người Phi Phàm trông có vẻ bình thường biến thành quái vật nơi sâu thẳm bóng tối.

Nói cách khác, Người Phi Phàm ở giai đoạn hai sau khi bị đưa tới đáy tháp tròn, hoặc là trải qua trị liệu bằng dược tề, nghi thức v.v., từ từ ổn định lại, rời khỏi nơi này trong vòng một năm rưỡi, hoặc là rất nhanh sẽ bước vào trạng thái mất khống chế, bị thanh trừ tịnh hóa, không thể có ai bị nhốt ở đây bốn mươi hai năm.

Còn Người Phi Phàm ở giai đoạn một, có lẽ chỉ cần vài ngày, mười mấy ngày, là có thể tiêu trừ dấu hiệu, chữa khỏi rời đi.

Giọng nói già nua lúc này khà khà cười: — Phải, tôi cũng không ngờ mình sẽ ở đây bốn mươi hai năm.

— Tôi không có bất kỳ triệu chứng mất khống chế nào, nhưng họ lại cho rằng tôi khá nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng có thể biến thành quái vật.

Derrick hơi nhíu mày, tò mò hỏi:

Hết chương 357