Hạt Sevillas nằm ở phía tây Vương quốc Loen, nhìn qua dãy núi Horachis là tới Cộng hòa Intis, còn ở
Không ít người chọn định cư trên con đường này vì sự an tâm, và Lavtơ Pôn chính là một trong số đó.
Trong ngôi nhà mặt tiền số 29, nam tước nhỏ khoác bộ đồ ngủ nhung, đứng trong phòng khách ấm nóng, bên cạnh cửa sổ khép kín, trầm ngắm Trường Sevillas ở phía đối diện đường.
Ông ta mới ngoài bốn mươi mà hai bên thái dương đã lốm bạc, bọng mắt sưng phù, nếp nhăn rõ rệt, trên người lúc nào cũng tỏa mùi rượu.
Phía sau Lavtơ, trên sàn nhà vương vãi vài mảnh đồ lót phụ nữ bị xé nát, đối diện phía xa là lò sưởi lửa cháy rừng rực.
Nam tước nhỏ nâng cao ly rượu, một hơi cạn sạch phần còn lại, rồi thong thả bước về phía cửa, muốn quay về phòng ngủ.
Vì lò sưởi không được lắp ống dẫn nhiệt, vừa rời khỏi phòng khách, ông ta đã cảm nhận cái lạnh thấu xương của cuối thu.
"Đồ quỷ!" Lavtơ Pôn khẽ chửi một câu, lảo đảo bước đến cửa phòng ngủ, vặn tay nắm.
Bên trong phòng ngủ tối mịt, chỉ có một tia sáng đỏ tươi yếu ớt hắt vào.
Lavtơ vừa định khép cửa rồi đổ phịch xuống giường, bỗng ánh mắt đông cứng.
Bên ghế cạnh rèm cửa, một bóng người đang ngồi yên lặng!
Bóng người mặc áo quần xám xanh, đội mũ lưỡi trai đen sẫm, cả người chìm hết trong bóng tối.
Cảm nhận được ánh nhìn từ nam tước nhỏ Pôn, bóng người từ từ ngẩng đầu, nhìn sang.
Trên mặt hắn phủ đầy phẩm màu đỏ, vàng, trắng — giống hệt một gã hề lố bịch nhất trên đời!
Lavtơ đang định hô to quay đầu bỏ chạy, nhưng đã thấy khẩu súng lục chĩa vào mình, rồi nghe hai câu nói trầm khàn:
"Tôi khuyên anh đừng làm điều gì bất trí."
"Nếu hợp tác đàng hoàng, tôi sẽ không hại anh, cũng không lấy tài sản của anh — nếu anh còn có."
Mặt Lavtơ Pôn biến sắc vài lần, ngoan ngoãn khép cửa phòng ngủ lại, rồi vừa giơ hai tay lên vừa ngồi xuống mép giường.
"Anh... anh muốn tôi làm gì?" Ông ta ợ một tiếng rượu, run run nhắc nhở, "Bên kia chính là Trường Sevillas!"
"Tôi biết, nhưng tôi nghĩ, tôi ở gần anh hơn Trường Sevillas." Klein — đang trang điểm kiểu hề — thay đổi giọng nói và âm điệu, cảnh cáo thêm, "Mục đích của tôi chỉ là hỏi anh vài câu."
——Trước khi đến đường Sevillas, trên vùng không gian bí ẩn phía trên Sương Xám, y đã bói toán xem chuyến đi này có nguy hiểm không, nhận được câu trả lời: rất an toàn.
"Câu hỏi?" Môi Lavtơ mấp máy một lúc, cười khổ nói, "Lại đến rồi... Tôi không bao giờ thoát khỏi cơn ác mộng này sao?"
"Đã có nhiều người đến hỏi?" Klein thuận theo lời mà hỏi.
"Không, không chỉ hỏi! Sau khi bá phụ họ, nam tước nhỏ quá cố được mọi người kính trọng, qua đời, quá nhiều chuyện xảy ra xung quanh tôi, quản gia già hòa nhã từ chức không rõ nguyên nhân, không biết đi đâu, những người hầu và giúp việc thay đổi hết người này đến người khác không có bất kỳ dấu hiệu nào, trở nên xa lạ lạnh nhạt, họ đang tìm kiếm cái gì đó, đúng, tìm kiếm cái gì, lúc đó tôi chưa đầy mười tuổi, chỉ có thể nhìn vậy, không dám nói với ai, tôi sợ mình sẽ không bao giờ tỉnh lại được!" Lavtơ trả lời với giọng gần như sụp đổ.
Tìm cái gì? Là tìm khu kiến trúc ngầm kia, hay là kho báu của gia tộc Pôn, ví dụ như đặc tính phi phàm và vật phẩm kỳ diệu được chôn gần ác linh đó? Hoàng gia và giáo hội không thể nào không phát hiện — giới chức cấp cao chắc chắn biết định luật bất diệt và bảo toàn đặc tính phi phàm! Nếu gia tộc Pôn đã suy tàn, những thứ tương tự chắc phải bị thu hồi mới đúng? Trừ phi, nam tước nhỏ quá cố đã bỏ ra cái giá lớn để mua thêm đặc tính phi phàm và vật phẩm kỳ diệu cùng Sequence, qua đó giấu kín chuyện khu kiến trúc ngầm... Klein bình tĩnh lắng nghe hết, nảy ra không ít suy đoán.
Y bề ngoài có vẻ thư giãn, kỳ thực tùy lúc đều có thể ra tay, hỏi:
"Những ngày như thế kéo dài bao lâu?"
"Tôi không biết, tôi không biết, xung quanh toàn gương mặt xa lạ, sao tôi xác nhận được người còn lại không phải đồng bọn? Ha ha, tôi giả vờ không phát hiện gì, run rẩy sống qua vài năm, rồi dưới sự xúi giục của họ, nghiện rượu, chơi gái, đánh bạc, hút cần sa, làm đủ mọi thứ khiến bản thân trông như một kẻ bỏ đi!" Lavtơ Pôn cười với giọng hơi thần kinh, "Cuối cùng họ cũng yên tâm, không còn nhìn chằm chằm tôi nữa, đợi đến khi tôi bán luôn căn nhà đó, họ, phù, bỏ đi không biết đến đâu, không, họ chắc chắn vẫn đang giám sát tôi từ trong bóng tối, không cho tôi báo cảnh sát, đúng, không cho tôi báo cảnh sát!"
Tên này có vấn đề thần kinh... Cũng không biết hắn nói thật hay giả, biến đổi màu sắc cảm xúc rất hợp lý, nhưng nhỡ hắn chỉ thấy áy náy với nam tước nhỏ quá cố, bèn tự dàn dựng ra vở kịch này, tìm cớ cho sự sa đọa của mình, rồi tự nhủ mãi đến mức tin thật... Là một tay thánh bàn phím đúng nghĩa, cái gì cũng biết một chút, kiếp trước Klein từng đọc qua những trường hợp tương tự.
Y suy nghĩ hai giây rồi nói:
"Những người đó đã hỏi anh những gì?"
"Họ hỏi tôi hai đứa con của nam tước nhỏ quá cố chết thế nào, hỏi nam tước nhỏ quá cố mấy năm cuối có biểu hiện bất thường gì — lúc đó tôi chưa đầy mười tuổi, tôi cái gì cũng không biết!" Lavtơ vung tay, giọng gầm lên không kìm nổi.
"Bình tĩnh, xin hãy bình tĩnh." Klein dùng tay trái đè xuống ra hiệu, chuyển sang hỏi chuyện khác, cố gắng từ nhiều góc độ xác nhận xem nam tước nhỏ Pôn có biết về khu kiến trúc ngầm kia hay không.
Hỏi đáp qua lại, thời gian trôi vèo, Klein nói giọng khàn:
"Anh trông đúng là cái gì cũng không biết."
"Rất xin lỗi, đã làm phiền anh, tôi phải cáo từ."
Y đứng dậy, cúi nhẹ người, lịch sự hành lễ, tỏ ra rất có giáo dục.