Phương Nguyên gặp hắn, thấy mắt hắn ẩn chứa niềm vui, bèn nói: — Lão Bạch, xem ra chuyến đi Đông Hải lần này của ngươi nhất định có thu hoạch mỹ mãn.
Thái Bạch Vân Sinh cười ha hả: — Sư đệ nhãn lực không sai, quả thực như vậy. Không bằng đoán xem lần này ta có thu hoạch gì?
Phương Nguyên lấy làm lạ, nói: — Ngọc Lộ Tiên Tử là thị nữ thân cận dưới trướng Lạc Thổ Tiên Tôn, nàng kiêm tu Thổ Đạo và Thủy Đạo, tinh thông phòng ngự và trị liệu. Trận hình các ngươi công đánh Phúc Địa, ta cũng biết. Vậy mà lại một lần thành công, trực tiếp đánh hạ Phúc Địa Ngọc Lộ?
Sự thật, trước đó Phương Nguyên cũng không quá xem trọng chuyến đi này của Thái Bạch Vân Sinh.
Thần sắc Thái Bạch Vân Sinh cứng lại, thở dài: — Thì ra sư đệ vẫn luôn không coi trọng ta, đúng là bị sư đệ nói trúng. Lần này chúng ta công lược Phúc Địa bảy ngày bảy đêm, cuối cùng bị Địa Linh đánh bại, tổn thất thảm trọng. Một Cổ Tiên suýt chết, kết quả được ta dùng Cổ Tiên Nhân Như Cố cứu hạ.
— Ồ? — Phương Nguyên nhướng mày. Hắn biết rõ giá trị của Cổ Tiên Nhân Như Cố, Thái Bạch Vân Sinh vừa để lộ Cổ này, ắt hẳn giá trị của hắn trong mắt người khác sẽ tăng vọt.
Quả nhiên, Thái Bạch Vân Sinh tiếp lời: — Cổ Tiên Nhân Như Cố của ta bị biết được sau đó, nhận được rất nhiều lời tâng bốc. Sau đó lại nhận được lời mời nhiệt tình của Sa Ma, mời ta đi Đông Hải Cương Minh làm khách. Ta nào dám một thân cô độc, đi vào đại bản doanh của người khác? Bèn uyển ngôn từ chối. Kết quả Sa Ma cùng ba vị Tiên Cương khác, chiêu đãi ta tại Phúc Địa Hải Thị, trong tiệc rượu khiến ta biết được một tin tức trọng đại.
Nói đến đây, Thái Bạch Vân Sinh dừng lại, ngừng lời, mắt sáng rực nhìn Phương Nguyên.
Phương Nguyên cười thầm trong lòng, bèn thuận theo ý hắn. Hỏi thăm: — Hề hề hề, rốt cuộc là tin tức trọng đại gì? Đáng để ngươi bán quan tử?
Thần sắc Thái Bạch Vân Sinh nghiêm lại, phấn chấn nói: — Là thứ có thể khiến sư đệ trọng hoạch tân sinh. Phương pháp thoát ly Tiên Cương chi thể!
— Ồ? — Phương Nguyên nhướng mày.
Bản thân hắn gia nhập Bắc Nguyên Cương Minh, còn chưa có tiến triển gì. Không ngờ Thái Bạch Vân Sinh, ngược lại trước cả Phương Nguyên, đã có thu hoạch.
— Là biện pháp gì? — Phương Nguyên truy vấn.
Thái Bạch Vân Sinh bèn nói: — Sa Ma có một đạo lữ song tu, tên là Tô Bạch Mạn, cũng là thể Tiên Cương. Những năm đầu, Tô Bạch Mạn nắm bắt một cơ duyên. Đánh bại cường địch, thu được một con Cổ Tiên Chu Đạo, gọi là Chu Mão. Cổ này có thể ở trong Trường Hà Thời Gian làm hạ tiêu ký. Bản thân vô dụng, nhưng nếu phối hợp với các Cổ Tiên Chu Đạo khác, lại có hiệu quả cực tốt.
Phương Nguyên nghe đến đây, lập tức minh bạch lời Thái Bạch Vân Sinh nói.
Hắn hai mắt sáng lên. Nhưng sau đó lại trầm xuống: — Lão Bạch, ta hiểu ý ngươi rồi. Chu Mão Cổ Tiên ta đã sớm nghe nói, nếu phối hợp với Giang Sơn Như Cố của ngươi, có thể khiến giang sơn chính xác trở về một thời khắc nào đó trong quá khứ. Nếu phối hợp với Nhân Như Cố của ngươi, trên lý luận cũng có thể đem mục tiêu, khôi phục thành trạng thái một thời khắc nào đó trong quá khứ. Bất quá tiền đề của tất cả những điều này, đều cần Chu Mão Cổ Tiên sớm hạ hạ tiêu ký.
— Không sai. Nhân Như Cố Cổ Tiên của ta, chỉ có thể khôi phục đến một sát na trước. Nhưng nếu phối hợp Chu Mão Cổ Tiên, lại có khả năng đột phá thời hạn một sát na. Sư đệ, ngươi hoặc có thể bằng phương pháp này, thoát khỏi thân phận Tiên Cương rồi. — Thái Bạch Vân Sinh hưng phấn nói.
Lời Thái Bạch Vân Sinh nói không sai.
Cổ là thiên địa chân tinh. Công dụng đơn nhất, riêng khác. Cổ Tiên duy nhất, uy năng tuy mãnh, lại có tệ đoan hạn chế.
Nhân nãi vạn vật chi linh, tối thiện trí tuệ và sáng tạo. Đem bất đồng đích Cổ trùng tổ hợp lại sử dụng, liền có thể tăng hiệu dụng, bù đắp bất túc.
— Có Chu Mão Cổ Tiên phối hợp, Nhân Như Cố Cổ Tiên đích xác có thể thoát khỏi thời hạn một sát na. Nhưng mà… — Phương Nguyên lắc đầu, tiếp tục nói — Hai con Cổ Tiên tương hỗ phối hợp thôi động, tuyệt phi là đơn giản cùng nhau thôi động, mà là cần rất nhiều phàm đạo Cổ trùng phụ trợ, thậm chí Cổ Tiên điều hòa, từ đó hình thành Tiên Đạo Sát Chiêu. Chu Mão và Nhân Như Cố phối hợp, đích xác trên lý luận là khả thi. Nhưng các ngươi không có Tiên Đạo Sát Chiêu tương ứng. Nghĩ đến Sa Ma bọn Tiên Cương thịnh tình khoản đãi ngươi, chính là để ngươi giúp bọn họ, cống hiến ra Nhân Như Cố, tiện cho bọn họ nghiên cứu ra Tiên Đạo Sát Chiêu, đúng không?
Thái Bạch Vân Sinh liên tục gật đầu, tán thưởng: — Sư đệ là người thông minh, đoán rất chuẩn, đích xác như thế.
— Đáng tiếc, đáng tiếc. — Phương Nguyên lại lắc đầu.
— Đáng tiếc cái gì? Pháp tử này, ta cảm thấy đại hữu hi vọng. — Thái Bạch Vân Sinh nghi hoặc nhìn Phương Nguyên.
— Lão Bạch, ngươi phải biết, ta trở thành Tiên Cương đã là sự thật hiển nhiên như gang đúc thép. Có lẽ Sa Ma bọn họ, từ sớm trước khi trở thành Tiên Cương, đã dùng Chu Mão Cổ Tiên, ở Trường Hà Thời Gian lưu lại tiêu ký lúc đó. Ta lại không có. Bởi vậy dù cho Sát Chiêu này được nghiên cứu ra, đối với ta cũng là vô dụng. — Phương Nguyên thở dài.
Thái Bạch Vân Sinh bèn cười: — Sư đệ lo lắng đúng. Bất quá ta còn phải nói cho ngươi một tin tốt, Sa Ma và Tô Bạch Mạn, cũng không có động dụng Chu Mão Cổ Tiên, kịp thời trồng xuống tiêu ký.
— Ồ?
— Đương sơ, Tô Bạch Mạn kích thối cường địch, tuy nhiên thu được Chu Mão Cổ Tiên, nhưng không biết công dụng của nó. Tô Bạch Mạn lúc đó trọng thương sắp chết, không thể không chuyển thành Tiên Cương. Sa Ma biết được sau đó, vì để bồi bạn phu nhân của mình, lại ở trong tình huống thọ nguyên sung túc, kiên quyết chuyển thành Tiên Cương. Hai người trở thành Tiên Cương vài năm sau, mới tìm hiểu rõ lai lịch và cách dùng của Chu Mão Cổ Tiên. — Thái Bạch Vân Sinh nói.