Ánh mắt của Fors và Xio chạm nhau trên không trung, nhưng cả hai đều không nói gì.
Một lúc sau, Fors cười khan: — Haha, cô chưa ngủ sao?
Xio hơi cau mày lại, hỏi: — Vừa rồi cô bị sao thế?
— Không có gì. Chẳng phải tôi đã nói với cô rồi sao? Mỗi khi trăng tròn, trạng thái của tôi đều không tốt lắm, nhất là vào lúc trăng máu, còn tệ hơn nữa. — Fors đáp, cố tỏ ra bình thường.
Xio đánh giá cô từ trên xuống dưới, kéo chăn lên và nói: — Tôi nhớ cô có mang theo thuốc an thần?
— Tạm thời không cần, tôi đã điều chỉnh lại rồi. — Fors thầm thở phào khi thấy Xio không truy vấn nữa. — Ngủ đi, ngủ đi, mai còn phải dậy sớm vào rừng.
Xio không nói gì thêm, trở mình ôm chăn, nhắm mắt lại. Không lâu sau, hơi thở của cô nặng nề hơn một chút, dài và đều đặn.
Fors ngơ ngẩn nhìn lên trần nhà, suy nghĩ lung tung một hồi, không biết từ lúc nào cũng đã thiếp đi.
…………
Trưa hôm sau, tại khu vực trung tâm Rừng Delaire, trước một tòa lâu đài cổ đã sụp đổ hơn nửa, phủ đầy dây leo xanh.
Fors lau mồ hôi trên trán, thở dài một hồi rồi nói: — Cuối cùng cũng đến…
Xio liếc nhìn cô nói: — Chủ quán trọ nói với tôi chỉ mất hai tiếng là tới đây.
Họ đã xuất phát trước sáu giờ sáng và mất gần bảy tiếng đồng hồ trên đường.
Khóe miệng Fors giật giật, nói: — Lý thuyết suông và thực tế khác nhau một trời một vực! Đi đến cuối cùng không còn đường nữa, phải tự mày mò, tự mở đường!
Xio lấy cây lưỡi lê ba cạnh ra, gật đầu nói: — Đáng lẽ ra lúc đầu cô đã phải lường trước được tình huống này. Thế mà cô vẫn từ chối lời đề nghị giới thiệu hướng dẫn viên của chủ quán.
— Với tư cách là một 'Nhà Chiêm Tinh', tôi không nghĩ chuyện nhỏ nhặt này làm khó được chúng ta. Cô xem, chúng ta đã tới nơi rồi đây sao? Hơn nữa, thời gian bây giờ rất tốt, oan hồn và ma quỷ chắc chắn đang ở trạng thái yếu nhất. — Fors cố nặn ra một nụ cười, một tay cầm 'Nhật ký du lịch của Lyman', tay kia chỉ về phía trước. — Trước đây tôi còn chẳng thấy gì, nhưng càng nghĩ càng thấy kỳ lạ.
— Kỳ lạ chỗ nào? — Xio cũng đưa mắt nhìn về phía tòa lâu đài bỏ hoang gần như bị dây leo bao phủ.
Fors tùy tiện kiếm cớ nói: — Cô nói xem, có ai lại xây lâu đài ở giữa rừng không? Mà còn chẳng mở một con đường thẳng tắp đến đây…
Lời còn chưa dứt, cô thực sự cảm thấy điều này đúng là có hơi kỳ lạ.
Xio nghĩ một lúc rồi nói: — Có lẽ ban đầu có đường, sau khi lâu đài bị bỏ hoang, thời gian dài dằng dặc đã xóa nhòa mọi dấu vết.
Fors vuốt một lọn tóc ra sau tai, lắc đầu nói: — Vậy thì tại sao lại bỏ hoang? Nếu lúc xây dựng đã tính đến yếu tố an toàn, thì nơi trung tâm rừng hoang không người ở xa thị trấn lại càng nguy hiểm hơn, nếu là cần một nơi nghỉ dưỡng, với tác phong của giới quý tộc, dù có sửa chữa và duy trì khó khăn đến đâu cũng sẽ không bỏ.
Xio thốt ra: — Vì có ma?
Fors suy nghĩ vài giây rồi nói: — Người có tiền xây lâu đài lớn như vậy, lẽ nào không mời nổi một Phi Phàm Giả đến xử lý chuyện ma quỷ? Tôi nghi ngờ Tam Đại Giáo Hội và chính phủ vương quốc không hề biết đến tòa lâu đài này, nếu không, không đời nào họ bỏ qua đống nguyên liệu phi phàm bên trong…
Nói đến đây, cô đưa ra một khả năng: — Lâu đài của Huyết tộc?
Loại sinh vật siêu nhiên này thích sống ở những nơi vắng vẻ, và thường được liên kết với những lâu đài cổ kính u ám. Hơn nữa, tình báo về tòa lâu đài này cũng chính do Huyết tộc cung cấp.
— Có khả năng. — Xio trước tiên tán thành, nhưng sau đó lại đưa ra ý kiến khác. — Huyết tộc lẽ nào lại sợ ma à? Chắc chắn họ cũng có năng lực xử lý mấy oan hồn cổ đại ở đây.
Có lý… Chẳng lẽ mấy tên Huyết tộc đó không thích tiền, không quan tâm đến việc thu thập nguyên liệu phi phàm? Fors nghĩ tới biểu hiện của "Ngài Mặt Trăng", rồi lại phủ nhận suy đoán của mình, cân nhắc rồi lên tiếng: — Trừ phi nơi này còn tồn tại những rắc rối khó giải quyết khác, khiến những cường giả cấp cao chọn cách vòng qua.
Một khi như vậy, hành động của cô sẽ nguy hiểm hơn dự liệu.
Xio "ừ" một tiếng rồi nói: — Thừa lúc mặt trời còn gay gắt, chúng ta lập tức tiến hành thăm dò sơ bộ.
— Được. — Fors cầm 'Nhật ký du lịch của Lyman', từng bước một đến gần tòa lâu đài đã sụp đổ một nửa.
Hai người nhanh chóng đến trước lối vào bị đá tảng lấp mất hai phần ba, phát hiện ra rằng bên dưới lớp dây leo xanh, những bức tường đá loang lổ, phong hóa nghiêm trọng, dường như đã tồn tại từ rất rất lâu rồi.