Chuyển đến nội dung

Lord of the Mysteries · Chương 460

Chương 459: Một Huyết tộc cổ xưa

17 tháng 1, 2020 · 5 phút đọc · 1.053 từ

"Đói quá..." Trong giọng nói gần như mơ ngủ, cậu bé ngẩng đầu lên, nhìn về phía Joshua đang đeo găng tay đỏ thẫm. "Đói quá..." Miệng cậu nheo ra tận mang tai, để lộ hàm răng trắng hếu đều tăm tắp, nước bọt hơi sánh cứ chảy ra.

Cùng lúc đó, cậu lao tới, nhảy về phía Joshua phía trước, nhanh đến nỗi vẫn còn hình ảnh méo mó tại chỗ. Mặc dù Joshua đã cảnh giác cao độ nhưng lúc này cũng không kịp phản ứng. Cậu ta thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ quá trình thì cậu bé Jack đã xông đến trước mặt.

Đùng! Bóng dáng mái tóc vàng nhạt dường như đâm sầm vào một bức tường vô hình, dừng lại cách Joshua chỉ một bước.

Cậu bé Jack bám trên không trung, chợt từ người bừng lên luồng sáng đen pha đỏ, xèo xèo ăn mòn chướng ngại trong suốt ngăn cản bản thân.

Phía sau Joshua và Derrick, "Thợ Săn Ma Quỷ" Colin không biết từ lúc nào đã quỳ một gối, cắm thanh kiếm thẳng được bôi lớp thuốc mỡ màu xám bạc xuống đất.

Ngay sau đó, toàn bộ khu vực bàn thờ bỗng sáng bừng lên, tựa như được rải lên thứ ánh sáng ban mai thuần khiết nhất.

Colin chợt rút kiếm, thân hình quỷ dị phân ra, hóa thành vô số tàn ảnh chồng chất phân bố quanh bàn thờ.

Mỗi bóng ảnh đồng thời giơ cao thanh kiếm trong tay, kết hợp với ánh ban mai chung quanh, tỏa ra hào quang rực rỡ.

Vù! Vù! Vù! Những thanh kiếm thẳng đâm ra, ánh sáng ban mai tụ lại từ bốn phương tám hướng, vây cậu bé Jack ở chính giữa.

Trong sự chói lọi như mặt trời mọc, thân ảnh đen cùng đỏ nhanh chóng bốc hơi, tan biến trong cuộc tấn công như bão tố.

Bên trong đại sảnh ngầm có bàn thờ, ánh sáng trở nên vô cùng rực rỡ, khiến không nhịn được mà nhắm mắt lại.

Anh ta chợt bừng tỉnh khỏi giấc ngủ, thấy trước mặt là đống lửa cháy âm thầm và các đồng đội đang canh gác cẩn thận.

"Thợ Săn Ma Quỷ" Colin đang ngồi xếp bằng bên cạnh một cột đá, mở mắt ra và nói bằng giọng trầm: "Chúng ta xuất phát sau 50 tia chớp."

Nghe vậy, Derrick ngước nhìn lên bầu trời, thấy tần suất chớp chưa tăng lên rõ rệt, bóng tối vẫn thống trị vùng đất này.

Nghĩ đến thành bang sắp tới, nghĩ đến ngôi đền của Tạo Vật Chủ Sa Ngã, anh ta không kìm được sự hồi hộp.

Sau một thời gian trấn tĩnh, Derrick ăn nhanh và lấy lại trạng thái chiến đấu.

Không biết chuyện gì sẽ xảy ra trong ngôi đền đó... Tay cầm "Rìu Giông Tố", anh ta đi đến giữa đội ngũ.

Trong trại, những chiếc đèn lồng bọc da thú mỏng lần lượt được thắp sáng.

***

Số 15 Phố Minsk. Klein đun nước nóng, điều chỉnh nhiệt độ, thoải mái tắm một bồn. Với sự lười biếng sau khi tắm, anh ta đi ngược bốn bước, lên trên Màn Sương Xám, định dùng cách bói toán để xác nhận về con ác linh.

Trong cổ cung yên tĩnh không tiếng động, Klein dựa lưng vào ghế, nghiêm túc suy nghĩ về việc nên chọn phương pháp bói nào, cách thiết kế câu bói ra sao, nó phải phù hợp với nguyên tắc huyền học, không thể liên quan đến loại trừ quá chi tiết, và phải có đủ thông tin.

Sau một khoảng lặng ngắn, Klein nghiêng người về phía trước, hiện ra giấy bút, viết nội dung muốn xác nhận: "Ác linh trong di tích mang ác ý mạnh mẽ với tôi và ."

Tháo quả lắc ở cổ tay trái, Klein cầm bằng một tay, bắt đầu thiền định.

Sau nhiều lần lẩm nhẩm, anh ta mở mắt nhìn về phía trước. Lần này, mặt dây chuyền hoàng thủy tinh quay điên cuồng theo chiều kim đồng hồ!

Điều này cho thấy ác ý của ác linh còn mãnh liệt hơn Klein tưởng!

Khi đó, trực giác linh tính của tôi và cô Sharon đều không có gì bất thường... Con ác linh đó cũng là kẻ mạnh trong việc nhiễu loạn bói toán và dự ngôn ha... Haha, nó chắc chắn không ngờ, một người trong chúng ta tiết chế dục vọng, sẽ không bị lòng tham che mắt, người kia đã trải qua quá nhiều chuyện, biết thế nào là "cùng hổ mưu bì" (đòi da hổ)... Klein than thở một tiếng, trở về thế giới thực, nằm lên giường.

Tiếc là, hơi nóng từ "Trâm Mặt Trời" chỉ là cảm nhận tâm lý, không thể làm ấm lại chăn... Trước khi ngủ, anh nhắm mắt, tiếc nuối nghĩ thầm.

***

Quận Cầu Lớn Phía Nam, Phố Hoa Hồng, Nhà thờ Mùa Màng. lau xong chiếc ghế cuối cùng, thẳng người, nóng lòng nói với Cha : "Con làm xong việc hôm nay rồi!" Cái lão già chết tiệt, đừng có bất chợt bắt ta chép kinh thánh nữa! Emlyn vô thức cầu nguyện trong lòng. Và đối tượng cầu nguyện của cậu đã vô tình chuyển từ Mặt Trăng sang Mẹ Đất.

Cha Utravsky đứng ở đó, càng làm tên ma cà rồng trông như một đứa trẻ. Ngài mỉm cười nói: "Gần đây con đã có thể cảm nhận được niềm vui và sự thư giãn khi lao động với tinh thần cống hiến và lòng biết ơn rồi. Hãy về đi, tĩnh lặng cảm nhận nhịp đập của bản thân sự sống, và niềm vui thuần túy từ đó mà đến."

"Không có!" Emlyn phản xạ phủ nhận.

Cha Utravsky mỉm cười từ ái nhìn cậu ta, không nói gì, xoay người, tìm chỗ ngồi xuống, bắt đầu cầu nguyện cố định mỗi tối.

Emlyn White môi mấp máy, muốn phản bác, nhưng cuối cùng không mở miệng, lặng lẽ rời khỏi Nhà thờ Mùa Màng, và theo thói quen tiện tay kéo cửa lại.

Trở về chỗ ở hiện tại, cậu thấy trong nhà vắng lặng, cha mẹ đều biến mất.

Hết chương 460