Chuyển đến nội dung

Lord of the Mysteries · Chương 109

Chương 109: Suy luận (Xin phiếu đề cử)

17 tháng 1, 2020 · 6 phút đọc · 1.119 từ

Tiếng bước chân chạy nhanh từ xa vọng đến tai Klein, khiến anh đang đứng ở cửa phòng trực cảm thấy bình tĩnh hơn không ít.

— Chuyện gì đã xảy ra? — Leonard, người đến đầu tiên, tay cầm khẩu súng lục, cất giọng trầm hỏi.

Nhìn thấy anh ta suýt không phanh được, Klein lập tức nhớ tới chuyện Rozanne từng kể. Ba năm trước, Leonard, khi ấy vừa trở thành “Người Không Ngủ” mà chưa thích ứng được với sức mạnh của thuốc, đã cố chạy xuống cầu thang với tốc độ bứt tốc, kết quả là biến thành một cái bánh xe.

Khẽ ho một tiếng, Klein chỉ vào Cổng Chanis rồi nói:

— Lúc nãy có tiếng gõ dữ dội từ bên trong vọng ra, sau đó biến thành tiếng đập, rồi cánh cửa bị đẩy ra một chút.

— Cổng Chanis bị đẩy ra ư? — Kohn Li thấp bé kinh ngạc hỏi lại.

— Vâng, bị đẩy ra một khe hở. — Klein định tiếp tục miêu tả, nhưng thấy Leonard, Kohn Li và Loya không đến gần phòng trực, mà dừng lại cách đó vài bước, dàn thành hình vòng cung, như thể đang phòng bị anh ta.

Anh ngập ngừng một lát:

— Các cậu đang nghi ngờ tôi?

— Không, không phải nghi ngờ, đây là quy trình xử lý bình thường. — Kohn Li lắc đầu phủ nhận.

Trong bầu không khí căng thẳng này, Leonard vẫn cười cợt nhả không đứng đắn mà nói thêm:

— Ở các giáo khu khác, đã từng xảy ra trường hợp Người Siêu Phàm trực Cổng Chanis mất kiểm soát, giật chuông báo động, rồi lợi dụng lúc đồng đội đến giúp đỡ sơ hở, giết liền hai người.

— Được rồi. — Klein không còn cảm thấy ấm ức hay tức giận vì bị nghi ngờ. Anh quay sang hỏi: — Vậy tôi phải chứng minh thế nào rằng tôi không mất kiểm soát?

Leonard thu lại vẻ mặt vui đùa, chạm tay lên ngực bốn lần, rồi cất giọng trầm thấp đọc lời cầu nguyện:

— Họ trần truồng, không cơm ăn áo mặc, không chỗ che thân trong giá lạnh.

— Họ bị mưa xối ướt, vì không có nơi ẩn náu, nên phải ôm chặt lấy tảng đá.

— Họ là những người mẹ bị cướp mất con, những đứa trẻ mồ côi mất hết hy vọng, những người nghèo bị ép rời khỏi con đường chính đạo.

— Màn Đêm Vĩnh Hằng không bỏ rơi họ, đã ban cho họ sự ưu ái.

……

Lời cầu nguyện thiêng liêng và đầy lòng thương xót vang vọng dưới lòng đất, mang đến sự tĩnh lặng giải thoát cho thân, tâm và linh hồn mỗi người.

Thấy Klein không có phản ứng bất thường, Leonard ngừng đọc, khẽ nhếch mép cười:

— Không vấn đề gì rồi. Cậu vẫn là người đồng đội đáng tin cậy của chúng ta.

Loya, người phụ nữ lạnh lùng vẫn luôn im lặng, liếc nhìn Cổng Chanis, chủ động hỏi:

— Sau khi cánh cửa bị đẩy ra một chút, cậu đã thấy gì?

— Tôi thấy Búp bê Xui xẻo, con mặc chiếc váy cung đình cổ điển màu đen ấy, số 3-0625. — Klein trả lời, vẫn còn chút sợ hãi. — Nhưng chưa đầy ba giây, nó đã bị một sức mạnh vô hình kéo trở lại, và Cổng Chanis lại đóng lại. Rốt cuộc là chuyện gì vậy?

Leonard trao đổi ánh mắt với Kohn Li và Loya:

— Hừ, bọn này cũng chẳng rõ nguyên nhân hơn cậu đâu. Vì Cổng Chanis đã đóng lại, không còn dị thường nữa, thì chúng ta không nên vào lúc này. Phải chờ đến khi trời sáng, chờ Đội trưởng.

Lúc này, Loya lạnh lùng nói thêm:

— Tôi sẽ ở lại đây, cùng cậu trực.

— Được thôi. — Leonard xòe tay, cười khẩy. — Với tư cách là kẻ mạnh nhất ở đây, tôi cũng ở lại. Kohn Li, cậu về tầng hai đi, kẻo cảnh sát có vụ án khẩn cấp gõ cửa không ai mở.

Kohn Li không nói nhiều, gật đầu, quay người bỏ đi.

Lúc này, Leonard lần lượt nhìn Klein và Loya rồi nói:

— Hay chúng ta tiếp tục chơi bài? Trong tình huống này, cần chút giải trí để không bị căng thẳng quá.

— Không vấn đề. — Klein chỉnh lại khẩu súng lục, bỏ nó vào bao súng dưới nách. Loya không nói đồng ý cũng chẳng nói không đồng ý, mái tóc đen mượt xõa tung, theo họ vào phòng trực.

Trong lúc chơi “Đấu Địa Chủ”, không, “Đấu với Cái Ác”, Klein làm ra vẻ tùy ý nói:

— Búp bê Xui xẻo, ý tôi là 3-0625, theo mô tả trong tư liệu, nó không nên có đặc tính sống…

— Ha ha, ba con Át. — Leonard ra một tay bài, nói với giọng tán gẫu. — Trong bốn mươi năm qua, 3-0625 chưa từng biểu hiện đặc tính sống. Chúng ta có thể tạm cho rằng mô tả của tư liệu là chính xác, và lấy đó làm tiền đề để suy luận và diễn dịch.

— Bỏ qua. Cậu có ý tưởng gì không? — Loya hỏi ngắn gọn.

Klein đang do dự có nên vứt ba con “2” ra một lần hay không, thì Leonard nhấp một ngụm cà phê mới pha và nói:

— Ừ. Đã 3-0625 tự nó không có đặc tính sống, thì hành vi hôm nay của nó chắc chắn là do chịu ảnh hưởng của một yếu tố khác, và là yếu tố chỉ mới xuất hiện gần đây, nếu không thì nó đã cho chúng ta thấy mặt này của nó từ lâu rồi.

— Và trong một tháng gần đây, có gì khác biệt sau Cổng Chanis không?

Loya nhìn Klein vứt ba con “2”, trầm ngâm vài giây rồi nói:

— Chỉ có một chuyện khác với trước đây, đó là cuốn sổ của gia tộc Antigonus và Vật phong ấn “2-049” đã từng ở lại sau Cổng Chanis một đêm.

Leonard nhìn bài trên tay, vừa gõ nhẹ bàn vừa cười:

— Nếu có thể khiến Búp bê Xui xẻo xuất hiện dị thường, thì “2-049” đã sớm gây ra sự kiện tương tự sau Cổng Chanis ở Backlund rồi. Vì vậy, tôi nghi ngờ vấn đề nằm ở cuốn sổ của gia tộc Antigonus kia.

Klein suy nghĩ kỹ, không khỏi gật gù liên hồi:

— Khả năng này là lớn nhất… Leonard, không ngờ cậu lại là một người giỏi suy luận.

Hết chương 109