Đã quá nửa đêm, dưới lòng đất thông thoáng nhưng vắng lặng và sâu hun hút, ánh đèn khí đốt màu vàng vọt được thủy tinh che chở, chiếu sáng ổn định không dao động lên hành lang vắng vẻ yên bình.
Klein ngồi trong phòng trực, tùy ý lật xem đống báo, tạp chí và sách chất đống trước mặt, đồng thời dành một phần nhỏ tâm trí để ý ra bên ngoài, đề phòng có người xông tới cửa Chanis.
Áo khoác và mũ phớt của cậu đều treo trên giá mũ ở lối vào, cây gậy chống yên lặng dựa vào tường, ở nơi dễ dàng lấy được.
Mùi cà phê đậm đà lan tỏa ra, Klein không kìm được hít một hơi, xoa bóp hai bên thái dương, để chống lại sự nặng nề của đầu óc và mệt mỏi của cơ thể.
Mặc dù khi học đại học ở Trái Đất, cậu thường là người ngủ lúc năm giờ sáng, dậy lúc mười hai giờ trưa, hai ba năm đi làm, thỉnh thoảng cũng thức đêm, hôm sau vẫn có thể tinh thần phấn chấn đi làm, nhưng, tất cả đều nhờ vào game quá hay, tiểu thuyết quá hấp dẫn, phim ảnh giải trí và phim truyền hình quá thú vị.
Còn thế giới này rõ ràng không có những thứ cần thiết để thức đêm đó.
“Hoàng đế Roselle cũng thế, đã giả vờ thì phải giả cho trọn vẹn, phải dùng cuộc sống hữu hạn để cống hiến cho sự nghiệp vô hạn, phải dẫn dắt nhân dân dị giới từng bước một nhanh chóng bước vào thời đại thông tin!” Klein lẩm bẩm một câu không thành tiếng, chỉ có thể tự an ủi, ít nhất vẫn còn báo, tạp chí và tiểu thuyết ngày càng phong phú.
Ban đầu cậu định dùng sự tập trung học tập để đánh bại cơn buồn ngủ, nhưng thực tế phát hiện, điều này mâu thuẫn với nhiệm vụ của bản thân, vì một khi tập trung, rất dễ lơ là những động tĩnh bên ngoài, lơ là tình hình của cửa Chanis.
Phù, Klein nhấc tách cà phê lên, cẩn thận thổi một hơi.
Cậu nhấp một ngụm, để hương thơm quanh quẩn trong khoang miệng, để chất lỏng từ từ chảy qua thực quản.
“Cà phê Firmer ở thung lũng Pass, rất đắng, nhưng rất tỉnh táo.” Klein khen ngợi một câu, đặt ly xuống.
Thung lũng Pass nằm ở Nam Lục địa, là vùng sản xuất cà phê chất lượng cao, hiện đang nằm trong cuộc tranh giành giữa Cộng hòa Intis và Vương quốc Ruen — chúng lần lượt thành lập chính quyền thực dân ở tả ngạn và hữu ngạn thung lũng Pass, tiêu diệt vương quốc Pass vốn có.
Trong sự im lặng khiến người ta sởn gai ốc, Klein tùy tiện cầm một cuốn tạp chí lên, phát hiện đó là tạp chí nói về thời trang và phối đồ tên ‘Thẩm mỹ của phái nữ’.
“Chắc chắn là lấy từ chỗ
Có lẽ do ảnh hưởng của sự phát triển vượt bậc của kỹ thuật máy ảnh trong mười mấy năm gần đây, tạp chí ‘Thẩm mỹ của phái nữ’ không chỉ sử dụng rộng rãi tranh minh họa, mà còn bắt chước báo chí, đưa ảnh đen trắng vào nội dung.
Họ khá thời thượng khi mời các diễn viên sân khấu và opera nổi tiếng để thể hiện sự quyến rũ của trang phục và sự kỳ diệu của phối đồ, chỉ trong bảy năm ngắn ngủi, từ một tạp chí mới mang tính khu vực ở
“Bộ váy này đẹp, ngoại hình cũng đẹp…” Klein thong thả lật xem, không che giấu sự khao khát cái đẹp của bản thân.
Cậu là một người đàn ông có tâm sinh lý phát triển bình thường, luôn rất thích ngắm nhìn những cô gái xinh đẹp, chỉ có điều đã sớm đặt ra mục tiêu, phải tìm cách về nhà, nên mới cố gắng giữ khoảng cách với người khác giới, không muốn làm lỡ dở đối phương, không muốn để lại nợ tình cảm.
Còn chuyện tìm gái đứng đường, cậu có chút sạch sẽ trong chuyện này.
Benson và Melissa là những sợ dây ràng buộc đã tồn tại, không thể giải trừ, chỉ có thể tìm cách bù đắp trong tương lai… Klein bỗng cảm thấy nặng nề, không kìm được thở dài.
Càng xa nhà lâu, càng có thể cảm nhận được nỗi buồn đó trong đêm khuya vắng lặng.
Cậu lập tức mất hứng thú thưởng thức mỹ nhân, đặt tạp chí xuống, chuyển sang cầm một cuốn tiểu thuyết.
“ ‘Bão Phong Sơn Trang’, tác giả,
Đêm khuya yên bình, ánh đèn vàng vọt, một cuốn sách có bìa, khiến cậu nhớ lại những ngày thuê sách đọc hồi nhỏ, liền khá hoài niệm đọc tiếp.
Tiểu thuyết ‘Bão Phong Sơn Trang’ kể về câu chuyện cô Cici cao 1 mét 65, nặng 98 pound vào làm gia sư cho trang viên Flis.
“1 pound bằng khoảng 1 cân… đây là phiên bản dị giới của Jane Eyre?” Klein dùng ngón tay miết tờ giấy có cảm giác dễ chịu, phỏng đoán nội dung tiếp theo.
Tuy nhiên, khi cậu cho rằng đây là tiểu thuyết ngôn tình, thì phía sau lại xuất hiện ‘ác linh’, khi cậu tin rằng đây là tiểu thuyết ma quái, thì cô Cici tự bộc lộ thân phận là thám tử, đưa ra một đoạn suy luận hoa lệ.
Khi Klein cảm thấy chắc chắn đây là tiểu thuyết trinh thám, thì nam chính bị trọng thương vào đầu, mất trí nhớ, bắt đầu một đoạn tình tiết đẫm nước mắt.
“…… Cuối cùng vẫn là tiểu thuyết ngôn tình.” Klein gập sách lại, đau đầu uống một ngụm cà phê.
Đùng!
Đùng! Đùng! Đùng!
Tiếng gõ dữ dội bất ngờ vang lên, vọng khắp hành lang vàng vọt yên tĩnh, vọng khắp lòng đất hầu như không có ai.
Klein giật mình, tinh thần căng cứng.
Cậu theo bản năng lấy khẩu súng lục ổ quay từ bao súng dưới nách, điều chỉnh ổ đạn và cò súng, từ từ bước lại gần cửa, tìm kiếm nguồn phát ra âm thanh.
Đùng! Đùng! Đùng!
Rầm! Rầm! Rầm!
Tiếng đập ngày càng dữ dội, Klein nhìn theo hướng âm thanh, thấy cánh cửa đôi bằng sắt đen có vẽ bảy thánh huy.
“Tiếng động từ sau cửa Chanis phát ra?” Cậu nheo mắt, tim đập như trống.
Rầm! Rầm! Rầm!
Klein thấy cửa Chanis rung nhẹ, cảm nhận được sức mạnh khổng lồ mà nó đang phải chịu.
“Không phải chứ… tôi mới ngày đầu trực ở đây mà đã gặp chuyện rồi? Sau khi xuyên qua, chẳng lẽ tôi có thêm thể chất xui xẻo?” Tay phải cầm báng súng của Klein đổ mồ hôi lạnh.