Cổ phương đã đưa ra, nhưng cổ sư luyện cổ lại có thể sử dụng đủ loại phương pháp khác nhau. Ví dụ như dung hợp hai loại liệu, dùng lửa thiêu đốt hòa làm một thể, đó là một loại phương pháp. Dùng dung dịch hòa tan, sau đó trộn lẫn lại, lại là một loại phương pháp khác.
Hai phương pháp bất đồng, nhưng đều có thể đạt được kết quả tương đồng.
Một nén hương sau, tên của Phương Nguyên đã leo lên vị trí thứ nhất, Lục Diệu Cổ thu hoạch được trong tay.
Phương pháp Thủy Hỏa Luyện này Phương Nguyên luyện tập không nhiều, bất quá Thủy Quang Cổ luyện chế độ khó quá thấp, cho dù thủ pháp của Phương Nguyên có chút chưa thuần thục, vẫn luyện ra được một trăm bảy mươi bảy con. Vừa vặn so với tiêu chuẩn vị trí thứ nhất, nhiều hơn một con.
Biểu hiện xuất sắc như vậy của Phương Nguyên, khiến môn chủ Ngũ Đức Môn đích thân đến, vì thái độ không tốt của vị trưởng lão trước đó mà đến xin lỗi. Sau đó, vị môn chủ này lại ẩn ẩn lộ ra ý chiêu mộ, nhưng ngữ khí lại cực kỳ khéo léo.
Phương Nguyên trực tiếp từ chối, vị môn chủ này cũng không hề tức giận, ngược lại thái độ còn khách sáo hơn, đích thân đưa Phương Nguyên ra cửa. Những người qua đường nhìn thấy cảnh tượng này, nhất tề nhìn về phía bằng ánh mắt kinh ngạc.
Có thể đoạt được vị trí thứ nhất, đã chứng minh tạo nghệ luyện đạo bất phàm.
Bất luận tu vi ở trình độ nào, đều sẽ được các thế lực lớn nhiệt tình chiêu mộ. Chỉ riêng dựa vào luyện đạo mà nói, Phương Nguyên ở phàm gian đã có thể đứng vững, gần như đi đến đâu cũng sung túc no ấm.
Huống chi Phương Nguyên còn có tu vi Ngũ Chuyển?
Bởi vậy môn chủ Ngũ Đức Môn, nửa điểm cũng không dám đắc tội Phương Nguyên, thái độ thập phần khách sáo. Rõ ràng vị môn chủ này, không chỉ bối cảnh thâm hậu, bản thân còn có con mắt sắc bén chuẩn xác, hơn nữa biết nhún nhường cũng biết vươn lên, khó trách có thể một tay sáng lập được Ngũ Đức Môn như vậy.
Bất quá hắn thế nào cũng không thể nghĩ đến, Phương Nguyên chính là tiên nhân!
So với số lượng phàm nhân khổng lồ như biển cả, tiên nhân vẫn quá ít quá ít.
Môn chủ Ngũ Đức Môn là lo lắng quá mức, dựa theo tính cách của Phương Nguyên, cho dù vị trưởng lão đó nói lời khó nghe đến đâu, Phương Nguyên cũng sẽ bình thản như không.
Chỉ cần không cản trở con đường cầu đạo cầu trường sinh của hắn, bất luận là nhục mạ hay ca ngợi, cũng chỉ là lời nói trên đầu môi chót lưỡi, Phương Nguyên nửa điểm cũng không để trong lòng.
Còn một khoảng thời gian nữa mới đến trận so tài thứ hai.
Phương Nguyên rời Ngũ Đức Môn, liền trở về Phúc Địa Hồ Tiên.
Hắn ở Trung Châu một ngày, trong Phúc Địa Hồ Tiên đã qua ba ngày hai đêm.
"Chủ nhân, chủ nhân, đồ mà người đòi trước đó, người ta đã chuẩn bị sẵn cho người rồi đó." Phương Nguyên vừa trở về, Địa Linh Tiểu Hồ Tiên đã lập tức xuất hiện, mang đến cho hắn một tin tốt, bộ dáng nhỏ nhắn đầy vẻ "mau khen người ta đi."
"Rất tốt." Phương Nguyên xoa xoa cái đầu nhỏ của Tiểu Hồ Tiên, Tiểu Hồ Tiên vô cùng vui mừng, cười đến mức hai mắt đều nheo lại.
Phương Nguyên nhờ Địa Linh chuẩn bị, đều là một số cổ trùng phàm đạo, có cái mua từ Bảo Hoàng Thiên, có cái thì dựa vào Mao Dân trong Thạch Sào luyện chế mà được.
Cầm những phàm cổ này, Phương Nguyên liền thôi ra một tia Ý Sao. Ý Sao từ trong đầu bay ra, liền tiến vào tiên khiếu của mình.
Trong tiên khiếu của hắn, vẫn luôn giam giữ một tia giả ý của Mạc Dao.
"Phương Nguyên? Đây là ý chí gì vậy?" Nhìn thấy Ý Sao của Phương Nguyên đến, giả ý Mạc Dao lập tức cảm thấy bất an.
Ý Sao của Phương Nguyên nhoẻn cười. Không nói thêm lời nào, trực tiếp lao lên.
Giả ý Mạc Dao né tránh không kịp, soạt một tiếng. Hai cỗ ý chí đâm vào nhau, hỗn loạn quấn chặt vào một chỗ.
Giả ý Mạc Dao phát ra tiếng thét kinh hãi. Muốn thoát ra, liên tục rút lui.
"Chạy đi đâu?" Phương Nguyên trong lòng cười lạnh. Ý niệm khẽ động, bay ra vài con cổ trùng, lập tức tổ hợp thành một chiêu phàm đạo sát chiêu, đem giả ý Mạc Dao cố định tại chỗ.
"Phương Nguyên, ngươi phải suy xét kỹ! Thủ đoạn đạo Trí thường thường, không chế ngự được ta đâu!! Xé rách mặt, đối với ai cũng không có lợi!" Giả ý Mạc Dao bị cố định, lại bị Ý Sao của Phương Nguyên không ngừng trùng kích, vậy mà vẫn có thể nói chuyện.
Không chỉ có vậy, giả ý Mạc Dao như dòng nước gấp rút lưu chuyển, vậy mà đem Ý Sao của Phương Nguyên ép xuống hạ phong, có xu hướng ngưng tụ trở lại thành hình người.
Từ đây có thể thấy, cuộc giao chiến ý chí này, giả ý Mạc Dao chiếm cứ thượng phong, kinh nghiệm lão đạo, vượt xa Phương Nguyên.
Nhưng Phương Nguyên thấy vậy, vẫn ung dung không vội, lại dùng ý niệm điều khiển bay ra vài con cổ trùng, tổ hợp thành phàm đạo sát chiêu.
Chiêu sát này, hóa thành một mũi khoan hình ngôi sao năm cánh, đánh ụp qua, trực tiếp đánh tan giả ý Mạc Dao.
Ý Sao của Phương Nguyên thừa thế phản kích.
Giả ý Mạc Dao không nói lời nào nữa, vội vàng tác chiến, gắng sức duy trì thế cục.
Nhưng lúc này, chiêu sát thứ ba của Phương Nguyên phối hợp thi triển ra, hình thành tinh quang xoáy, chính giữa đánh trúng giả ý Mạc Dao.
Sự kiểm soát của giả ý Mạc Dao đối với chiến cục triệt để mất hết, bất lực cùng Ý Sao của Phương Nguyên, theo tinh quang xoáy mà quấy đảo lật lộn.
Hai cỗ ý chí bắt đầu giao lưu nhanh chóng.
Vô số mảnh ký ức mà giả ý Mạc Dao nắm giữ, bị Ý Sao của Phương Nguyên biết được. Đồng thời, ký ức trong Ý Sao của Phương Nguyên, cũng bị giả ý Mạc Dao biết được.
Trong lúc giao lưu, Mạc Dao thét lên: "Phương Nguyên, ngươi quá ngu muội! Quá tự đại! Cùng lắm thì hai bên cùng xong đời!"