Trên bầu trời xanh thẳm, những đám mây trắng bồng bềnh trôi.
Một lão già Cổ Sư cưỡi trên con hạc trắng. Dưới cặp lông mày trắng sắc bén như lưỡi dao, đôi mắt ông ta lộ ra sát ý sâu thẳm.
"Hề hề hề, món nợ này, ta sẽ bắt đầu tính từ đám con cháu của ngươi trước." Hắn cười, nhìn xuống chiến trường bên dưới, đưa ngón tay gầy guộc như que củi ra, nhẹ nhàng chỉ xuống dưới.
Con hạc trắng dưới thân lập tức ngửng cao chiếc cổ thon dài tao nhã, phát ra một tiếng hót vang dài và trong trẻo.
Âm thanh lan tỏa trên bầu trời rộng lớn, giữa tiếng vang dư âm, vô số tiếng hót đáp lại vọng đến từ khắp các hướng.
"Âm thanh gì vậy?" Phương Nguyên đang thôi động Nhĩ Nhục Thảo Địa Thính, là người đầu tiên nghe thấy, lòng liền giật mình cảnh giác.
Tiếng hạc hót không dứt, âm vang trầm bổng. Khí thế hùng vĩ tráng lệ. Đây không phải là tiếng của một hai trăm con hạc, cũng không phải hai ba nghìn con hạc cùng hót, mà phải có ít nhất một vạn con hạc mới tạo ra được hiệu quả như vậy.
"Chẳng lẽ có đàn hạc nào đang di cư sao?" Không hiểu sao, Phương Nguyên cảm thấy một sự bất thường cực độ.
Tiếng hạc hót cũng thu hút ánh nhìn của chư vị Cổ Sư trên trận, mọi người lần lượt ngước lên nhìn.
"Trên trời kia là cái gì vậy?"
"Nghe âm thanh, chắc hẳn có một đàn chim lớn đang di cư. Cáo tri tất cả Cổ Sư, đừng có ra tay bừa bãi, rước họa vào thân!" Tộc trưởng Bạch gia đang nói, bỗng nhiên giọng nói như nghẹn lại.
Đôi mắt ông ta từ từ mở to, nhìn thấy trên bầu trời từng con, hai con, ba con... hàng vạn con hạc trắng, dày đặc lao thẳng xuống mặt đất đang xung trận.
"Sao lại thế này?"
"Mau giới bị, phòng ngự!"
"Hay là mau chạy trốn đi, con hạc này có tới vạn con. Nhất định có Vạn Thú Vương."
"Sói Triều vừa qua, lại có Hạc Tai sao? Trời ơi. Thanh Mao Sơn ta đúng là lắm tai nhiều nạn..."
Đám Cổ Sư xôn xao cả lên, lòng người dao động, ý chí chiến đấu lung lay.
Vất vả lắm mới chống đỡ được Sói Triều qua đi, bây giờ lại xuất hiện Hạc Tai. Ba đại gia tộc ở Thanh Mao Sơn, thương vong đều thảm trọng, lấy đâu ra lực lượng để đối phó với đàn hạc khổng lồ như vậy?
Đàn hạc xếp cánh, như mưa tên rợp trời, bắn vụt xuống.
Tiếng quát nạt, tiếng hoảng sợ, tiếng kêu thảm thiết cùng nhau bùng nổ, các luồng ánh sáng đủ màu trào dâng, nguyệt nhận, thủy đạn, thiết thích v.v... bắn ngược lên trời xanh.
Trải qua một hồi chống cự ngắn ngủi mà kịch liệt, Cổ Sư tử thương hơn nửa.
Lũ hạc này mỏ dài như mũi khoan sắt, mỗi lần vỗ cánh đều có lực húc của lợn rừng, móng vuốt sắc bén có thể xẻ đá. Hạc thông thường đã rất khó chơi. Huống chi trong đàn hạc, còn có vô số hạc cấp Bách Thú Vương, hạc cấp Thiên Thú Vương cũng không ít.
Các gia tộc chống đỡ Sói Triều, có kinh nghiệm phong phú tích lũy qua nhiều thế hệ, quan trọng hơn là có thành trại kiên cố trên núi để dựa vào phòng thủ. Nhưng ở đây, đồng không mông quạnh. Nào có kiến trúc phòng ngự nào?
Hầu như đợt tấn công đầu tiên, Cổ Sư đã giảm quân số một nửa.
Mỏ hạc xuyên thủng trái tim, vuốt hạc móc nát đầu lâu, cánh hạc vỗ một cái, người bay xa, phun máu ra, xương cốt toàn thân vỡ vụn.
Phương Nguyên cũng bị tấn công. Hai mắt hắn đều trắng xóa, chỉ có thể dựa vào Nhĩ Nhục Thảo Địa Thính để né tránh công kích.
"Phương Nguyên, chống đỡ!" Lúc này phía sau hắn vọng ra tiếng hét của Cổ Nguyệt Bác.
Phương Nguyên rất lấy làm lạ.
Cổ Nguyệt Bác này bị làm sao vậy? Vừa nãy gọi mình đã có giọng điệu không đúng, ẩn chứa ý tứ bảo vệ mình. Bây giờ lại cố ý chạy tới, chi viện cho mình.
Tuy Phương Nguyên là kẻ lão mưu thâm toán, nhưng cũng không phải là biết trước mọi việc. Trong lúc cấp bách như vậy, sao hắn đoán được Thiết Nhược Nam sẽ nhận nhầm mình thành Thập Tuyệt Thể chứ.
Cổ Nguyệt Bác là cường giả tứ chuyển, nhưng đàn hạc vây hãm Phương Nguyên lại chỉ là mãnh cầm phổ thông, nên dễ dàng bị Cổ Nguyệt Bác đánh chết hoặc xua tan.
"Phương Nguyên, là ngươi à?" Cổ Nguyệt Bác đi tới bên ngoài Mê Tân Vụ.
Đầu óc Phương Nguyên điện quang thạch hỏa: Hoàn cảnh hiện tại nguy hiểm vô cùng, dựa vào bên cạnh Cổ Nguyệt Bác sẽ tăng cực lớn tỉ lệ sống sót. Liền lập tức trả lời: "Là ta."
Cổ Nguyệt Bác nghe ra là giọng của Phương Nguyên, lòng liền như trút được tảng đá lớn: "Rất tốt! Phương Nguyên, chuyện trước đây chúng ta không nhắc nữa, dù thế nào đi nữa, gia tộc cũng sẽ bảo hộ ngươi chu toàn. Chúng ta về sơn trại, ta hộ tống ngươi rút lui!"
Hắn nào biết, đối với Phương Nguyên mà nói, sơn trại lại càng là long đàm hổ huyệt.
Nhưng so sánh Hạc Tai và sơn trại, kẻ trước ở ngay trước mắt, không trốn thì chết. Kẻ sau còn xa hơn một chút, chưa đến mức nước sôi lửa bỏng.
Phương Nguyên thở dài một tiếng, cũng không do dự: "Tộc trưởng xin hãy dẫn đường, ta sẽ cố gắng theo kịp!"
Nhưng đúng lúc này, một con hạc cực lớn từ trên trời giáng xuống, lão Cổ Sư mày trắng ngồi ngay ngắn trên lưng hạc, âm thanh băng hàn: "Không ai chạy thoát được, toàn bộ chết ở đây cho lão phu."
Phương Nguyên không thấy, nhưng nghe thấy Cổ Nguyệt Bác bên cạch kinh hô một tiếng: "Ngũ chuyển Cổ Sư!"
Hiển nhiên, Cổ Nguyệt tộc trưởng có thủ đoạn trinh sát, có thể phán đoán tu vi của người xa lạ.
Phương Nguyên không khỏi trong lòng chấn động: "Sao lại xuất hiện thêm một ngũ chuyển cường giả nữa? Thanh Mao Sơn nhỏ bé, cũng không phải danh sơn đại xuyên, chung linh dục tú chi địa, sao từng người từng người ngũ chuyển cường giả lần lượt xuất hiện vậy?"
"Chẳng lẽ, có liên quan tới Cổ Nguyệt nhất đại?" Trong đầu Phương Nguyên lóe lên một tia linh quang.
Lòng hắn bỗng nhiên chấn động!
Nếu là Hạc Tai bình thường, hắn đã không còn cơ hội. Dã cầm khó lợi dụng, bản thân tu vi tuy cao tới tam chuyển đỉnh phong, nhưng so với ngũ chuyển, thực sự có hạn, khó mà phá cục.
Nhưng hiện tại lại có một Ngũ Chuyển Cổ Sư, mang đến vô hạn nguy cơ cho hắn, đồng thời lại mang đến một tia hy vọng phá cục.
Hiện tại cuộc chơi Thanh Mao Sơn này, ba vị Ngũ Chuyển Cổ Sư là mấu chốt trong mấu chốt, những người khác đều là phụ trợ.
Chỉ có Ngũ Chuyển Cổ Sư, mới có thể đối phó Ngũ Chuyển Cổ Sư.
Trong nháy mắt, Phương Nguyên trong lòng đã có quyết nghị.
Đến lúc rồi, nhất định phải liều một ván!