Bên ngoài ga Tàu Hơi Nước
Fors đội một chiếc mũ có lưới đen mảnh và hoa xanh, đứng ở sảnh vào ga tàu điện ngầm, chờ đợi người thầy của mình, Dorian
Màn mưa bụi mịt mù trên phố cùng cơn gió lạnh thổi từ dưới lòng đất khiến cô gái viết lách hơi run lên. Cô cảm thấy mình đã đánh giá thấp mùa xuân ở Backlund.
"Không biết Xio làm thế nào mà có thể bận rộn bên ngoài suốt cả năm trời. Cô ấy nói trước khi cha qua đời, ở nhà cô ấy còn chẳng muốn rời khỏi giường. Ngoại trừ việc đi vệ sinh, ăn uống gì cũng có người hầu mang tới tận nơi. Vậy mà bây giờ lại có thể ra ngoài từ rất sớm mỗi ngày, chỉ về nhà vào tối muộn, dù mưa bão hay sương mù dày đặc cũng chẳng thay đổi. Cô ấy đã hoàn thành hết nhiệm vụ này đến nhiệm vụ khác, bắt hết tên tội phạm này đến tên khác." Nghĩ tới đây, Fors không khỏi có chút khâm phục Xio. Tính đến tuần trước, vị tiểu thư "Cảnh sát trưởng" này không chỉ trả hết nợ nần, mà còn để dành được 200 bảng tiền tiết kiệm! Phải nói rằng, "Cảnh sát trưởng" là con đường Phi Phàm giả thích hợp nhất để làm thợ săn tiền thưởng, tất nhiên, phạm vi lựa chọn chỉ giới hạn ở những cấp bậc thấp…
Ngay khi suy nghĩ của Fors sắp bay đi vô định, ánh mắt cô nhìn ra ngoài bỗng lướt qua một bóng hình quen thuộc.
Đó là một quý ông có vóc dáng trung bình, mặc bộ lễ phục đen thịnh hành nhất ở Loen, đội chiếc mũ lụa nửa cao. Đôi vai của ông ta rộng một cách khác thường, gần như là phóng đại. Đây chính là thầy của Fors, một trong số ít những thành viên còn lại của gia tộc Abraham,
Fors mừng thầm trong lòng, lập tức xò ô, tiến về phía trước.
Trên con phố đông người qua lại, cô còn chưa kịp tới gần, chỉ mới giao nhau ánh mắt với Dorian, thì đã thấy người thầy giơ tay phải lên, nắm chặt lại thành nắm đấm, áp vào chiếc cúc đầu tiên của bộ lễ phục đen. Đây là… nguy hiểm! Fors không hề thay đổi biểu cảm, rời mắt đi, khóe môi mang ý cười hướng ánh nhìn về một vị quý ông trẻ tuổi ở phía xa hơn. Sau đó, như thể chưa có chuyện gì xảy ra, cô bước ngang qua Dorian Gray, đi về phía trước.
Một gia tộc cổ xưa có sự tích lũy trong mọi phương diện mà người thường khó mà tưởng tượng nổi. Dorian Gray từ lâu đã cùng Fors thỏa thuận một số ám hiệu và cử chỉ trong trường hợp khẩn cấp. Ý nghĩa của động tác vừa rồi vô cùng đơn giản, đó là tránh xa, đừng lại gần!
Người thanh niên đằng sau bị ánh mắt lười biếng, chín chắn của người phụ nữ làm cho hơi sững sờ, sau đó theo bản năng chỉnh trang lại y phục, ấn mũ xuống.
Vừa làm xong những động tác này, Fors đã vượt qua anh ta, tiếp tục bước đi.
Mưa phùn vẫn rả rích không ngớt. Fors vòng một vòng, leo lên một cỗ xe ngựa cho thuê, thẳng tiến tới Nhà trọ Cú Lừa Mũ (Hat Trick Inn) ở số 22 đường Hy Vọng, khu Cherwood. Đây là chỗ ở mà Dorian Gray đã đặt trước.
Đã lăn lộn trong giới huyền bí nhiều năm, trải qua không ít chuyện, Fors bình tĩnh đòi một căn phòng hướng ra đường phố, đứng bên cửa sổ, quan sát những vị khách tới lui của nhà trọ.
Cuối cùng, cô thấy Dorian Gray bước xuống xe ngựa, đi vào cửa chính.
Fors nhanh chóng quay người, tới góc cầu thang, kín đáo quan sát xem người phục vụ dẫn thầy cô tới phòng nào.
Chờ một lát, cô bỏ mũ ra, làm rối tóc một chút, rồi bước tới trước cửa phòng 2016, cong ngón tay gõ cửa.
Kế hoạch của cô rất đơn giản: nếu phản ứng của thầy không có vấn đề gì, thì vào phòng trò chuyện; nếu không bình thường, thì giả vờ như mình đi nhầm phòng hoặc là gái đứng đường muốn kéo khách.
Cửa kẽo kẹt mở ra từ từ. Dorian nhìn người học trò trước mặt, lại nhìn quanh hai bên hành lang. Sau đó, ông giơ cánh tay phải lên, xòe năm ngón tay ra, áp vào chiếc cúc thứ hai của bộ lễ phục.
Điều này biểu thị rằng ông không bị khống chế, dị thường đã qua.
Fors thầm thở phào nhẹ nhõm, lập tức chui tọt vào phòng.
"Thầy ơi, vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy?" Cô có chút lo lắng và quan tâm hỏi.
Dorian đóng cửa phòng lại, cười cay đắng nói: "Thấy một người quen."
Ông thở dài, nói thêm một câu: "Kẻ địch."
Đó là một học trò cũ của ông, sau đó đã theo phản loạn cùng "Lữ khách" Butis, khiến cho tầng lớp thượng tầng của gia tộc Abraham gần như bị tiêu diệt hoàn toàn. Theo như Dorian biết, người học trò đó của ông chắc cũng đã gia nhập "Hội Bình Minh", rất có thể là một trong hai mươi hai vị Thánh giả.
"Hắn đã làm gì? Hắn rất lợi hại sao?" Fors tò mò hỏi.
Dorian im lặng vài giây, hé lộ một chút: "Ta, Lawrence, Rober, và Anissa đều thuộc về cùng một tổ chức. Tổ chức này đã phải chịu một đòn giáng nặng nề vì sự phản bội của một số người. Người vừa rồi chính là một trong những kẻ phản bội."
Ông không nhắc tới gia tộc, cũng không nhắc tới mâu thuẫn giữa thành viên huyết thống và đệ tử, để tránh cho Fors có sự đồng cảm không cần thiết.
"Thật là đáng ghét mà!" Fors chợt nghĩ tới bà Anissa rất tốt với mình và ông Lawrence hiền lành, thân thiện.
"Được rồi, đừng nhắc tới chuyện không vui này nữa." Dorian từ túi trong lấy ra một tờ giấy được gấp lại nhiều lần, đưa cho Fors, nói: "Công thức ma dược 'Nhà Chiêm Tinh' đây. Quá trình tiêu hóa 'Ảo thuật gia', 'Học đồ' của con đã vượt quá dự liệu của ta, đây là niềm vui bất ngờ lớn nhất mười năm qua của ta."
"Con đã đặc biệt tới rạp xiếc." Fors không che giấu chút nào, thậm chí còn cảm thấy đây là chuyện có thể khoe khoang.
Trong lúc nói chuyện, cô mở tờ giấy ra, định xem qua công thức ma dược "Nhà Chiêm Tinh".
Ngay lúc này, Dorian gật đầu hài lòng nói: "Rất xin lỗi, vì những tổn thất trước đây, tạm thời ta không có nguyên liệu chính cho ma dược 'Nhà Chiêm Tinh' ở đây, hãy coi đó là thử thách cuối cùng đi. Tuy nhiên, ta có chuẩn bị một món quà cho con."
Vừa nói, ông vừa từ túi áo bên trái lôi ra một cuốn sổ tay cỡ bàn tay, vỏ ngoài trông rất cứng, mang màu xanh lục đồng, trông có vẻ khá cổ xưa.