Chuyển đến nội dung

Lord of the Mysteries · Chương 484

Chương 483: Từ Biệt Năm Cũ, Đón Chào Năm Mới

17 tháng 1, 2020 · 6 phút đọc · 1.147 từ

Sáng ngày 31 tháng 12, khu vực phía Nam Cây Cầu, Nhà thờ Mùa Màng.

mặc áo thầy tu, đứng trong phòng bếp, thỉnh thoảng ném các loại thảo mộc khác nhau vào một cái nồi sắt lớn và khuấy đều.

Sau khi bỏ hết tất cả nguyên liệu đã chuẩn bị trước vào, anh lại kiên nhẫn chờ thêm mười phút, rồi mới dùng muôi sắt múc chất lỏng đen như mực trong nồi, lần lượt rót vào các chai thủy tinh và ly thủy tinh để bên cạnh.

48, 49, 50... Emlyn liếc nhìn cái nồi sắt trống rỗng, đếm số thuốc đã điều chế xong.

Xác nhận số lượng xong, anh bưng một cái khay lớn, mang từng chai chất lỏng xanh đen ra đại sảnh.

Trong đại sảnh, phần lớn ghế cầu nguyện đã bị tháo dỡ. Dưới sàn trải từng ổ chăn rách nát, bên trong nằm những người nhiễm dịch bệnh, người thì ngủ mê không tỉnh, người thì rên rỉ đau đớn.

Emlyn và Cha phối hợp với nhau, mỗi người cầm một phần thuốc, bắt đầu phân phát từ hai hướng.

Người đầu tiên xếp hàng là một người đàn ông trung niên có nước da vàng vọt. Ông ta vội vàng chống tay ngồi dậy, nhận lấy thuốc, uống ừng ực.

Tra lại chai không cho Emlyn, ông ta cảm kích nói: — Cha White, thực sự rất cảm ơn ngài, tôi cảm thấy mình khá hơn nhiều rồi, lại có chút sức lực rồi!

Emlyn ngẩng cằm lên, khinh thường trả lời: — Đây chỉ là một việc rất nhỏ nhặt, không đáng để cảm ơn. Các người thật là thiếu kiến thức.

Nói xong, hắn tăng tốc độ phát thuốc.

Khoảng hơn mười phút sau, hắn trở lại bên cạnh thánh đàn của Nữ Thần Mẹ Đất, phàn nàn với Cha Utravsky: — Đáng lẽ ngài nên tìm thêm hai tình nguyện viên nữa!

Cha Utravsky không đáp, nhìn những bệnh nhân kia, ôn hòa cười nói: — Chỉ cần hai ba ngày nữa, họ hẳn là có thể khỏi hẳn rồi.

— Làm sao ngài biết được? — Emlyn ngạc nhiên nghiêng đầu.

Cha Utravsky hiền từ cúi đầu nhìn hắn nói: — Thảo mộc vốn là một trong những lĩnh vực của Mẹ Đất. Là tín đồ của Người, tuy không nằm trong đường tắt "Đất", nhưng vẫn phải hiểu những kiến thức cơ bản.

Emlyn tặc lưỡi: — Tôi không hứng thú với tôn giáo, không hiểu biết nhiều. Tuy mấy tháng gần đây tôi thường xuyên chép kinh thánh của Nữ Thần Mẹ Đất... hắn hơi phẫn nộ bổ sung thêm một câu trong lòng, rồi thuận miệng nói: — Thưa Cha, tôi không ngờ ngài lại tiếp nhận người khác tín ngưỡng. Bọn họ chỉ có hai ba người là tín đồ của Mẹ Đất thôi.

Cha Utravsky không để ý cười nói: — Họ cũng là sinh mệnh, sinh mệnh vô tội.

Emlyn ngây ra vài giây, thở ra một hơi, quay sang nói: — Thưa Cha, tôi đã tìm ra cách giải quyết ám thị tâm lý, có lẽ sẽ sớm rời khỏi đây. Khoan đã, tại sao mình lại nói chuyện này? Hắn bỗng nhiên căng thẳng. Mình đã bị cảm động trước ông ta sao? Lỡ ông ta lại nhốt mình dưới tầng hầm thì sao?

Vẻ mặt của Cha Utravsky không thay đổi. Ông cúi xuống nhìn Emlyn và nói: — Thực ra con không cần tìm cách gì đâu. Chỉ một thời gian nữa thôi, ám thị tâm lý sẽ tự động giải trừ. Con có thể tự do lựa chọn có đến nhà thờ hay không.

— Nếu đợi thêm một thời gian nữa, con sẽ trở thành tín đồ trung thành của Mẹ, không, của Nữ Thần Mẹ Đất mất! — Emlyn buột miệng thốt ra.

Cha Utravsky nhướng mày, hơi ngạc nhiên nói: — Ta không ép buộc con thay đổi tín ngưỡng. — Ám thị tâm lý ta để lại chỉ là khiến con mỗi ngày đều quay về nhà thờ, hy vọng con có thể nhờ đó mà cảm nhận trọn vẹn sự quý giá của sinh mệnh và niềm vui của mùa màng.

— Tác dụng duy nhất của ám thị tâm lý là khiến con quay về nhà thờ? — Vẻ mặt Emlyn đờ đẫn.

Cha Utravsky thành thật gật đầu: — Đúng vậy.

— … — Miệng Emlyn hé mở. Anh chậm rãi và máy móc quay đầu nhìn về phía thánh đàn, nhìn về Thánh Huy Sinh Mệnh của "Nữ Thần Mẹ Đất", dường như trong khoảnh khắc đã biến thành một con rối.

............

Chiều tối ngày 31 tháng 12, thành phố Tingen, số 2 phố Thủy Tiên.

Benson bước vào nhà, vừa cởi mũ và áo khoác ngoài, vừa cười khà khà nói: — Tôi đã đặt ba vé tàu hỏa chạy bằng hơi nước đến vào ngày 3 tháng 1, ghế hạng hai.

Melissa đang ngồi trong phòng ăn, trước mặt trải mấy tờ báo, hơi lo lắng nói: — Benson, không khí ở Backlund quá tệ rồi. Mấy hôm trước còn vì Sương mù lớn gây ra trúng độc và bệnh tật, chết mấy vạn người...

— Đây thực sự là một chuyện đáng tiếc và đau buồn. — Benson đi về phía phòng ăn, thở dài nói. — Nhưng Thượng viện và Hạ viện đã thông qua báo cáo của Ủy ban Điều tra Ô nhiễm Không khí, sắp tới sẽ có luật tương ứng để quy định việc xả thải khói và nước thải, chào đón chúng ta sẽ là một Backlund mới. Em không cần quá lo lắng.

Nói đến đây, anh ta mỉa mai cười: — Vừa nãy tôi từ Phố Thập Tự Sắt về, phát hiện không ít chủ nhà máy đến từ Backlund hoặc nhân viên của họ đang tuyển người ở đó. Họ nói vì sương mù và dịch bệnh, nhà máy ở đó đang thiếu nhân công. Cho nên, họ sẵn lòng cam kết thời gian làm việc và mức lương tối thiểu, sẽ khá hơn nhiều so với tiêu chuẩn hiện hành. Hừ.

— Anh cho rằng điều đó không thể thực hiện được? — Melissa nhạy bén hỏi ngược lại.

— Khi càng ngày càng nhiều người đổ về Backlund, vậy thì nhất định không thể thực hiện được, trừ khi Thượng viện và Hạ viện thông qua đạo luật tương ứng, trực tiếp đưa ra quy định. — Benson nhún vai, chỉ vào bàn ăn nói: — Được rồi, chúng ta nên đón năm mới thôi.

Trên bàn ăn bày ba bộ dao nĩa, ba chiếc đĩa sứ trống rỗng và ba cái ly. Trong ba cái ly, một ly là bia, hai ly là bia gừng.

Hết chương 484