Giữa đêm khuya, tiếng cửa sổ và cửa ra vào mở tung vang lên ầm ầm đánh thức Wendell khỏi giấc ngủ say. Anh cảnh giác trở mình xuống giường, nhìn quanh một lượt.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Anh nhanh chóng phát hiện ra rằng từ cửa sổ mở toang không có gió mạnh thổi vào, cũng không có mưa bay vào, cứ như thể chính anh đã mở chúng trong lúc mộng du để hít thở không khí trong lành.
Wendell chợt liên tưởng đến những sự kiện siêu nhiên mà anh đã trải qua hoặc biết được qua hồ sơ, liên tưởng đến nỗi sợ hãi trước những điều chưa biết đã từng thống trị tâm trí mình.
Anh không biết sẽ còn những thay đổi nào nữa, cũng không đoán được mình sẽ gặp phải chuyện gì. Sau lưng anh lạnh toát, một cơn rùng mình âm ỉ dâng lên.
Ngay lúc đó, anh nghe thấy ngoài cửa ồn ào hẳn lên, đủ loại âm thanh lọt vào tai anh.
Có tiếng chạy thình thịch, có tiếng xét xử về một số hành vi, có tiếng sửa đổi trật tự hiện tại, và cũng có tiếng hét không che giấu:
"Phần phong ấn dưới lòng đất xuất hiện dị thường!"
"Nâng cao mức độ cảnh giác!"
Phần phong ấn dưới lòng đất? Có thứ gì bị phong ấn dưới lòng đất của Khách sạn Iris? Wendell nghe mà vừa ngạc nhiên vừa mơ hồ, không nhịn được bước ra cửa, nhìn trái nhìn phải.
Anh liền nhìn thấy những đồng nghiệp của Cục Tình báo Quân đội số 9 không quen lắm nhưng cũng biết mặt, thấy Đại tá Hugh Dilcha đang trực đêm.
Cục Tình báo Quân đội số 9 đã tìm ra Utopia thông qua tôi? Sắp xử lý dị thường ở đây? Wendell vừa lóe lên ý nghĩ ấy, liền theo bản năng cau mày.
Anh phát hiện cách bố trí hành lang bên ngoài hoàn toàn khác với Khách sạn Iris: hai bên không chỉ có đèn gas treo tường, mà còn có đèn nến kiểu cổ; sàn nhà được bảo dưỡng rất sáng bóng; chiều cao trần nhà hơn ba mét…
Đ… đây không phải Khách sạn Iris… Wendell quay ngoắt người lại, quan sát lại căn phòng.
Anh nhanh chóng nhận ra đây là phòng ngủ của mình tại trụ sở Cục Tình báo Quân đội số 9. Chiếc vali nằm yên lặng trong góc, không có dấu hiệu di chuyển.
Wendell nhớ rất rõ, anh tới Utopia thông qua phòng vệ sinh trong căn phòng này. Trước đó anh không dám chắc lắm, nên hoàn toàn không mang hành lý, chỉ lấy lá thư từ Tòa án hạt Utopia.
Thình thịch! Anh chạy nhanh ra cửa sổ, nhìn ra ngoài.
Hiện ra trước mắt anh là khu vườn và bãi cỏ thuộc trụ sở Cục Tình báo Quân đội số 9.
Tôi, tôi lại trở về
Cách đó hơn chục giây, anh đột nhiên nhảy dựng lên, nhặt chiếc áo khoác ngoài từ dưới sàn lên.
Sau đó, anh thấy trong túi áo khoác bên trong yên ắng nằm một lá thư của tòa án Utopia lẽ ra phải để trong ngăn kéo.
Wendell lặng im, như thể biến thành một pho tượng.
........
Monica, một nhà văn chuyên mục du lịch, cũng thức giấc bởi tiếng cửa sổ và cửa ra vào đập mạnh vào tường.
Cô ngồi bật dậy, kéo chăn lên che ngực.
Vẫn còn ngái ngủ, phản ứng đầu tiên của cô là có kẻ cướp đột nhập khách sạn, và cô chuẩn bị thét lên gọi cảnh sát.
Nhưng trong mười hai mươi giây tiếp theo, Monica hoàn toàn không nghe thấy tiếng bước chân vào phòng mình, chỉ thấy hành lang dường như tụ tập ngày càng nhiều người:
"Chuyện gì vậy?"
"Không giống bão lắm..."
"Có người chơi khăm à?"
"Thằng hề chết tiệt, nếu để tao biết là ai, tao sẽ đạp vào mông nó!"
......
Những tiếng thảo luận dồn dập, xen lẫn đủ loại chửi rủa.
Lúc đầu Monica không thấy gì lạ, ngược lại, cô lắng nghe những lời người ngoài nói và nghiêm túc suy nghĩ về nguyên nhân của sự kiện kỳ lạ này, muốn viết nó vào bài ký của mình.
Nhưng nghe mãi, cô dần dần phát hiện ra điều bất ổn:
Khách sạn Iris ở Utopia làm gì có nhiều khách như vậy!
Cô nhớ rất rõ, tầng của cô, nhiều nhất là năm phòng có khách, bao gồm cả phòng của cô.
Trong khoảnh khắc đó, Monica nghĩ đến những câu chuyện ma cô đã nghe và đã đọc, bỗng nhiên có cảm giác ngoài cửa toàn là oan hồn u ảnh.
Cô vừa định đặt chân xuống giường, chuẩn bị ra ngoài tham gia thảo luận, nắm bắt thêm nhiều chi tiết, tích lũy tư liệu cho các tác phẩm sau này, nhưng lúc đó, cô rụt chân lại, thu mình thành một cục, run lẩy bẩy.
Mấy giây sau, cô nghe một người đàn ông nói:
"Tôi đã hỏi chủ khách sạn, ông ấy nói ông ấy cũng không rõ chuyện gì đã xảy ra, có lẽ vừa có một cơn bão ngắn.
"Mọi người về phòng của mình nghỉ ngơi đi, khóa cửa và cửa sổ lại. Ngáp... Tôi mai phải dậy sớm để đến Bảo tàng Vương quốc."
Bảo tàng Vương quốc... Monica sững người.
Là một nhà văn du lịch, một lữ khách đã ở Utopia khá lâu, cô đương nhiên biết ở đây không có Bảo tàng Vương quốc.
Ở Vương quốc Loen, một bảo tàng mang cái tên như vậy nhất định nằm ở Backlund.
Và từ Utopia đi tàu hơi nước đến Backlund mất nhiều giờ. Có dậy sớm, đến nơi cũng không kịp trước khi Bảo tàng Vương quốc đóng cửa.
Monica nghi hoặc, từ từ kéo chăn ra, nghe tiếng đóng cửa sổ cửa ra vào liên tục vang lên.