“Đã chết rồi…”
Edwards quay đầu, dùng đôi mắt xanh nhạt nhìn về phía “Người Hầu Vô Hình” của Bernadette, ánh mắt anh không còn lạnh lùng và vô hồn nữa, mà lấp lánh ánh sáng kỳ lạ, tràn ngập vẻ không thể tin nổi.
Cho đến giây phút này, dường như anh mới nhận ra mình đã chết từ lâu và “sống” lại, không khác gì William, Perry và Green mà anh cần phải đề phòng.
Sự thay đổi này chỉ kéo dài có hai giây ngắn ngủi, khuôn mặt Edwards đột nhiên biến dạng, làn da vốn đã xanh xám nhanh chóng sạm đi và nứt ra từng tấc.
Bên dưới da, từng mảng thịt đỏ tươi bắt đầu mục rữa với tốc độ có thể thấy được, những giọt chất lỏng màu vàng nhạt tanh tưởi nhỏ xuống.
“Vụt” một tiếng, Edwards giơ cao chiếc rìu màu đen sắt trong tay.
Phập!
Chiếc rìu bổ mạnh vào đỉnh đầu anh, như thể muốn ngăn chặn những ý nghĩ xấu xa đang trào dâng trong tâm trí.
Chiếc rìu vừa nặng vừa sắc, trực tiếp chẻ đôi hộp sọ của Edwards, chém sâu đến tận chân mày.
Tí tách, tí tách, từng giọt óc trắng đục chảy dọc lưỡi rìu, trượt xuống khuôn mặt biến dạng và rách nát của Edwards, như thể thêm một chút sữa vào đống dâu tây đỏ tươi.
“Đừng, đừng đến gần tôi…” Sau khi tự bổ một nhát rìu vào đầu, Edwards nói với “Người Hầu Vô Hình” của Bernadette, giọng khàn khàn và khó nhọc.
Lời còn chưa dứt, biểu cảm của anh trở nên đờ đẫn trở lại, ánh mắt dần vô hồn, rồi xoay người bước từng bước về phía khu rừng lúc đến.
Thân hình cao gầy khô đét hơi cong xuống, như thể chợt gù lưng.
Bernadette lúc nãy thử đặt câu hỏi là vì có quá nhiều nghi ngờ và lo lắng khi bước vào lăng mộ đó, nên đành phải gián tiếp chỉ ra vấn đề tồn tại nơi bản thân Edwards, hy vọng từ câu trả lời của anh ta tìm thêm manh mối. Không ngờ vị kỵ sĩ nổi danh khắp Lục địa phía Bắc thời Roselle lại phản ứng kịch liệt và kỳ lạ đến thế.
Im lặng hai giây, Bernadette để “Người Hầu Vô Hình” nói với bóng lưng của Edwards:
“Hậu duệ của anh đều sống khá tốt, đều có những thành tựu nhất định.”
Edwards đang quay lưng về phía lăng mộ khựng lại một bước, rồi lại bước tiếp, vượt qua ranh giới vô hình, khuất vào rừng.
Hướng đi của anh dường như là nghĩa địa cột đá, nơi người chết có thể đạt được “tân sinh”.
Cùng lúc đó, Bernadette ngước nhìn lên bầu trời.
Mảng đen nhạt lan tỏa ở đó rõ ràng đã giảm đi nhiều, nhưng lại có thêm một cảm giác khó tả, toàn bộ hòn đảo nguyên sinh vì thế mà có biến hóa vi diệu, không thể miêu tả cụ thể.
Đột nhiên, Bernadette, người đang ẩn nấp bên rìa ranh giới vô hình, đưa tay trái ra sau sờ lưng.
Cô cảm thấy lưng mình nặng trĩu, như thể có thứ gì đó kẹt vào.
Khi lòng bàn tay trái chạm đến mục tiêu, Bernadette phát hiện thứ dư ra là một đoạn tóc.
Lúc này, bên trong cô mặc một chiếc áo sơ mi nữ kiểu Intis có cổ ren lớn, khoác ngoài một chiếc áo thuyền trưởng màu chàm có sọc, quần dài màu trắng kem và bốt cao đến đầu gối, đầu đội mũ tam giác cắm lông vũ, ăn mặc giống như thủ lĩnh của một băng hải tặc.
Với hình tượng này, mái tóc màu hạt dẻ cô vốn được buộc thành búi nửa đầu, vừa chấm lưng, nhưng bây giờ, dù kiểu tóc không đổi, tóc cô lại dài ra hẳn một đoạn, rủ xuống tới thắt lưng.
Tiếp theo, Bernadette cúi đầu nhìn tay phải, thấy móng của năm ngón tay đồng thời dài ra.
Vị “Nữ Hoàng Bí Ẩn” không hề ngạc nhiên hay hoảng loạn, dựa theo bản năng của “Tiên Tri” và kinh nghiệm tích lũy lâu dài, cô bước vài bước về phía trước, vượt qua ranh giới vô hình, hoàn toàn rời khỏi khu rừng nguyên sinh, bước vào khu vực trống trải có lăng mộ của “Hắc Hoàng”.
Trong quá trình này, Bernadette cũng cho “Người Hầu Vô Hình” trở về Linh Giới.
Chỉ sau ba bốn giây, cô cảm thấy mặt đất bắt đầu rung nhẹ, lăng mộ kia cũng có sự rung chuyển rõ rệt.
Trong vô thức, Bernadette quay đầu nhìn về phía khu rừng nguyên sinh.
Nhìn một cái, ánh mắt cô đông cứng trong khoảnh khắc.
Những cây đại thụ màu xanh đậm ngả đen vung vẩy cành cây, lần lượt nhổ bật rễ lên, rồi như con người, hướng về phía Bernadette tiến lại.
Cả khu rừng nguyên sinh “sống” lại!
Nhìn cảnh cây cối rậm rạp gần như che kín bầu trời cuồn cuộn kéo đến như thủy triều, Bernadette bỗng có cảm giác tận thế giáng lâm, tất cả mọi nơi sẽ bị rừng cây bao phủ.
Con rồng đỏ khổng lồ với làn da chảy lửa bay vọt lên cao, con sói ma tám chân chạy điên cuồng giữa những tán cây… tất cả sinh vật siêu phàm và dị biến trên hòn đảo này đều trở nên hỗn loạn, lao về phía lăng mộ.
Tuy là “Tiên Tri”, nhưng Bernadette vẫn không ngờ một câu hỏi giản đơn, không trực tiếp vạch trần của mình lại gây ra dị biến đến mức này, như thể nó là một chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa thông suốt vực thẳm.
Klein ở phía trên Sương Xám thì thấy được nhiều hơn, và kết hợp với kiến thức huyền học của bản thân, đã đưa ra phỏng đoán:
“Trạng thái của Edwards có sự khác biệt nhất định so với William và Green, giống như một lỗ hổng trong trật tự của hòn đảo nguyên sinh này, hay có thể nói, một bóng tối…
“Khi anh ta ý thức được mình đã chết từ lâu, lỗ hổng và bóng tối này bị trật tự phát hiện, và bắt đầu bị ‘sửa chữa’.
“Việc ‘sửa chữa’ mang lại sự tăng cường cho trật tự kia, dẫn đến toàn bộ hòn đảo dị biến.
“Tôi có thể cảm nhận được, trong này có một mức độ sức mạnh của ‘Hắc Hoàng’, nó đã ảnh hưởng đến Edwards, giúp anh ta sau ‘tân sinh’ vẫn giữ được một phần ý chí của bản thân, nhưng trật tự ban đầu của hòn đảo nguyên sinh này đến từ đâu?