Thấy Gehrman Sparrow không nói một lời, trái tim
Nhìn vị "Đô đốc Bệnh tật" với vẻ mặt lộ rõ sự tuyệt vọng, Klein lấy từ trong túi ra một tờ giấy ghi chú, cổ tay khẽ động, khiến nó bay vút về phía trước như một quân bài.
Vèo một tiếng, tờ giấy như một miếng kim loại, cắt đứt vài sợi tơ vô hình, xẻ dọc những tinh thể băng trong suốt, lướt qua cánh tay trái của
Bề mặt tờ giấy nhanh chóng nhuốm màu đỏ tươi. Vượt qua nữ vu bị giam giữ tại chỗ, nó xoay tròn bay về lòng bàn tay Klein.
…
Klein tùy tiện bỏ hộp thuốc lá vào túi áo, không trả lời, bình tĩnh hỏi:
"Cô là hậu duệ của bà ta?"
Nghe vậy,
"Không chỉ là hậu duệ, tôi là con của bà ấy."
Con… con gái… Klein vừa mừng thầm vì không manh động mà giết cô ta, khiến "Phù thủy Trắng"
Nếu
Nói cách khác, để
Chỉ có một câu trả lời:
"Bà ấy là má của cô?"
Biểu cảm của
"Không, là mẹ tôi."
Klein định hỏi điều này khác gì nhau, về bản chất chỉ là cách gọi trang trọng và thân mật, thì
"Má tôi là người khác. Bà ấy từng là cha tôi."
…Gia đình nữ vu các người thật hỗn loạn… Nhưng đó không phải là lý do để các người gieo rắc tai họa ra thế giới bên ngoài… Klein dùng năng lực "Hề" khống chế cơ mặt, tiếp tục không biểu lộ cảm xúc nhìn "Thiếu nữ Bệnh tật".
Vốn đã ở trong tình thế tuyệt vọng,
"Có lẽ ngay từ khi sinh ra tôi đã là một sai lầm.
"Cha mẹ bất thường, quan hệ gia đình bất thường, giáo phái bất thường – tất cả đã tôi luyện tôi nhưng cũng làm tổn thương tôi. Năm tôi 8 tuổi, tôi phát hiện ra người cha mà tôi luôn thầm ngưỡng mộ như một hình mẫu bỗng nhiên biến thành phụ nữ, ngày càng yếu đuối và ngày càng giỏi sử dụng sự quyến rũ của mình. Về sau, bà ta còn tìm bạn trai, sinh cho tôi một đứa em trai, anh có tưởng tượng được cảm giác đó không?
"Khi tôi bỏ nhà ra đi, ra biển, sau nhiều năm nỗ lực cuối cùng cũng tìm lại được bản ngã và nhận thức xã hội bình thường, hiểu được mình thực sự muốn gì, một lọ thuốc lại biến tôi thành đàn bà. Ha, đàn bà…"
Klein lặng lẽ lắng nghe, vẫn giữ nguyên tốc độ nói:
"Năng lực xúi giục của cô khá tốt."
"…"
Cô không tiếp tục nhấn mạnh nỗi đau và sự bi thương của mình, ngừng lại một chút rồi nói:
"Trước khi anh giết tôi, tôi muốn hỏi một câu. Một câu sẽ không khiến anh khó xử."
"Gì?" Klein nhìn nữ vu trước mặt.
"Lần trước anh đến ám sát tôi, Eileen có biết việc này không?"
Klein im lặng một lát, rồi đáp:
"Cô ấy không biết chuyện gì sẽ xảy ra."
Trên mặt
"Thật không?"
Không đợi Gehrman Sparrow trả lời, cô nói với vẻ mặt vô cùng phức tạp:
"Trước khi chết, tôi có thể yêu cầu anh một việc được không? Nếu anh còn gặp lại Eileen, hãy nói với cô ấy rằng tôi rất áy náy về những chuyện đã xảy ra, nhưng không hối hận."
Nói xong,
Cô chỉ còn cách tự giễu cười một tiếng.